Tin tức - sự kiện

Mánh khóe thường gặp của giới cờ bạc bịp khi đánh bài trên chiếu bạc

Mánh khóe thường gặp của giới cờ bạc bịp khi đánh bài trên chiếu bạc
Mánh khóe thường gặp của giới cờ bạc bịp khi đánh bài trên chiếu bạc
5 (100%) 1 vote

Qua trích đoạn trong thiên phóng sự luật chơi cờ bạc bịp trong giới bài bạc chúng ta có thể thấy rõ mọi mánh khóe của giới bài bịp. Nhưng sự việc cũng không dừng ở đó khi những ngón bịp được người ham mê bài phát hiện, thì giới bịp lại tung ra những đòn ngày càng tinh vi xảo quyệt hơn.

xem thêm :

Những năm sau này, chắc chắn không ít người đã từng nghe những câu chuyện đồn đại về một trùm bịp x, đánh đâu thắng đấy cũng vẫn lối đánh dấu bài, giác bóng, giác mùi, nhưng thủ đoạn lại tinh vi hơn rất nhiều lần so với những năm thời xưa.

Bí quyết của ông ta là mỗi khi đi đánh bài ở làng nào, huyện nào thì ông ta đều cho đệ tử về đó trước vài ba ngày, âm thầm chào bán những dụng cụ cờ bạc bịp đã được đánh dấu từ trước với giá rẻ bất ngờ và yêu cầu người bán hàng phải tiêu thụ nhanh thì mới tiếp tục giao hàng. Hiển nhiên khi về làng đó hoặc huyện đó chơi bài, trùm bịp tỏ ra là người vô tư nhất, yêu cầu chủ nhà đi mua bài mới ở chợ hay quán xá. Nào ai hay đã trúng kế của trùm bịp.

Xét đến những năm 70 của thế kỷ XX, thì ta lại thấy chủ yếu giới bịp dùng nghệ thuật chia bài, độn quân, lấy quân và dùng chân gỗ đánh đánh thông lưng.

Quả thực đến trình độ này, giới bài bạc bịp đã luyện tay đến mức tinh vi, điệu nghệ như một nhà ảo thuật mà không cần dùng những thủ pháp như chúng ta đã thấy ở trên. Trong quá trình chơi bài, khi thu bài trùm bịp đã nhanh tay lẹ mắt, xắp xếp bài theo một trật tự mà hắn muốn và khoa chân, múa tay xào bài nhanh đến mức bạn không thể phát hiện ra rằng thực ra có một phần bài không được xào mà vẫn giữ nguyên như xắp xếp của trùm bịp.

Theo thông lệ chơi, việc bắt cái là để đảm bảo tính vô tư của việc chia bài, nhưng chúng ta đâu biết người bắt cái chính là chân gỗ của trùm bịp. Khi được báo hiệu bài lớn hay bài nhỏ thì chân gỗ sẽ liệu tình hình điều tiết đẩy bài lớn hay bài nhỏ về người nào bằng cách đệm quên, chêm quân.

Xem chừng sự phát triển của mánh khóe của giới chơi bài bịp là không dứt nếu như ai đó mược những trò chơi bài để phục vụ mục đích đánh bạc.Những năm tiếp theo ở việt nam ta lại xuất hiện nhữn trò bịp lộ liễu hơn, có tên là tìm bài đỏ hoặc đen.

Mánh khóe thường gặp của giới cờ bạc bịp khi đánh bài trên chiếu bạc

Mánh khóe thường gặp của giới cờ bạc bịp khi đánh bài trên chiếu bạc

Đây là một trò bịp đã có từ rất lâu trong lịch sử nhưng lại phát triển mạnh vào những năm 80, 90 của thế kỷ XX ở nước ta. Thường thấ ở khắp các bến tàu, bến xe, nơi nghỉ mát hay chỗ tụ họp đông người là nơi bọn bịp hành nghề. Nhờ báo chí lên án mạnh mẽ cũng hoạt động ngăn chặn của chính quyền địa phương cho đến nay loại hình bài bịp này hầu như mất hẳn. Cách thức dùng 5 lá bài bạc bịp hoặc 3 lá bài đặt úp xuống đất, trong đó có một lá đỏ hoặc hình người, nhà Cái không ngừng xoay trở dưới đất vừa xoay bài nhưng lại vô tình để hở bài cho mọi người nhìn thấy và tuyên bố nếu ai tìm đúng lá bài đặc biệt đó thì đặt một thắng gấp đôi

Khách chơi dường như đã nhìn rõ nên nhanh ta chộp lấy lá bài đặc biệt, khi lật lên thì không phải mới biết mình bị lừa. Thực ra trò chơi này đã phổ biến ở trung quốc mang tên áp hoa nhân ( đặt bài hình) dựa trên cơ sở nhanh tay đánh tráo bài để lừa những người có máu tham

Để thay cho tóm tắt lại, xin kể lại cho những người ham mê bài bạc câu chuyện đại bịp đã từng xảy ra trong lịch sử trung quốc.

Thời dân quốc, sau khi viên thế khải lên ngôi, xã hội tao loạn, những nhà gàu có và trung lưu đều đổ về thượng hải lánh nạn. Thượng hải, một kinh đô của sòng bài và sòng bạc, náo nhiệt, tưng bừng đón những thượng khách mới. Lúc ấy khắp đường phố đều thấy xuất hiện tờ quảng cáo dạy cách đánh cờ bạc bịp chỉ thắng không thua. Chủ nhân của dòng quảng cáo là một dị nhân có tên là bạch vân sơn, tự giới thiệu mình đã ẩn cư trên núi Nga mi, được những bậc tiền bối truyền thụ mọi thuật thần cơ, diệu toán, hiện đang ngao du tới thượng hải mà động lòng thường sót dòng người lánh nạn.

Lại nói, một khi đã được dạy thì đảm bảo không thua, nếu thua một thì sẽ đền mười. Để chứng thực và để cho mọi người tin tưởng nên bạch vân sơn đã tới ngân hàng hối phong đóng hai trăm nghìn đồng tiền đảm bảo, lại ủy thác cho luật sư mỗ tiếng tăm coi giữ.

Nếu ai đến xin học phải đóng mười đồng ghi danh và một tấm ảnh hồ sơ.

Sau khi quảng cáo được dán, nhiều người nghi ngờ đã tới ngân hàng hoặc luật sư hỏi thử, quả nhiên đã đúng vì thế người ghi danh rất đông, tới hàng trăm người.

Vào hôm dạy, sơn nhân xõa tóc trắng, mặc đạo bào, phong độ phiêu nhiên như thần nói : cách đánh bạc chỉ thắng không thua là thiên cơ bất khả lộ, sơn nhân gói bí kíp trong phong giấy, các vị nhận xong không được mở ra ở chỗ đông người, phải cầm về nhà và đặt lên bàn thờ, bốn lạy tám vái mới được mở ra, theo cách đó mà thi hành. Nói xong, đưa bao giấy phân phát cho những con bạc đã đóng tiền ghi danh. Xong việc, đạo nhân phát áo biến vào mây khói.

Nào ngờ, đám con bạc về nhà xem thì giấy chỉ đề năm chữ không đánh bạc, nên thu hồ mới biết bị mắc lừa. Nhưng đạo nhân kia không hề nói bậy nên không làm gì được y.